| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
Cuốn sách khiến nhiều người bừng tỉnh: BÀ PALFREY VÀ ĐỨA CHÁU GIẢ MẠO
Được đề cử Giải thưởng Booker năm 1971
Top 100 cuốn tiểu thuyết hay nhất bằng tiếng Anh của Robert McCrum (cựu biên tập cấp cao của Faber & Faber, và tờ The Observer) lựa chọn
Được chuyển thể thành phim cùng tên “Mrs. Palfrey at the Claremont” vào năm 2005 với số điểm đánh giá 7.6 trên IMDb.
BÀ PALFREY VÀ ĐỨA CHÁU GIẢ MẠO là một cuốn tiểu thuyết không lớn về dung lượng, mà lớn về nội hàm khi nó mở ra một thế giới cảm xúc rộng lớn và day dứt về tuổi già, sự cô đơn; từ đó đào sâu về lẽ sống, về nhân sinh và tình người.
Câu chuyện bắt đầu vào một chiều mưa tháng Giêng, khi bà Palfrey chuyển đến khách sạn Claremont - nơi tưởng như là chốn an dưỡng, nhưng thực chất lại là một “vùng lưng chừng” giữa đời sống và lãng quên. Ở đó, những con người lớn tuổi sống trong những ngày lặp lại: bữa ăn giống nhau, câu chuyện giống nhau, và nỗi sợ chung: bị quên lãng. Dù vẫn có gia đình, bà Palfrey gần như không nhận được sự quan tâm nào. Và trong một khoảnh khắc vừa yếu đuối vừa táo bạo, bà đã mời Ludo - một chàng trai trẻ xa lạ tình cờ đỡ bà đứng dậy khi bà ngã trên đường - đóng giả cháu trai mình. Từ sự sắp đặt ban đầu, một mối quan hệ kỳ lạ nhưng chân thành dần hình thành, mang lại cho cả hai một điểm tựa tinh thần mong manh mà sâu sắc.
Điều làm nên sức nặng của cuốn sách không nằm ở cốt truyện kịch tính, mà ở cách Elizabeth Taylor lặng lẽ bóc tách từng lớp tâm lý con người. Bà viết về tuổi già không bi lụy, không cường điệu, mà bằng một giọng văn điềm tĩnh, sắc sảo, đôi khi pha chút hài hước rất Anh, thứ hài hước nhẹ tênh nhưng đủ để làm dịu đi những nỗi đau không thể gọi tên. Chính sự tiết chế ấy lại khiến cảm xúc trở nên thấm sâu hơn: người đọc không bị ép phải xúc động, mà tự nhận ra mình đang lặng đi lúc nào không hay.
Văn chương của Elizabeth Taylor giống như một tách trà, không gây ấn tượng mạnh ngay lập tức, nhưng càng đọc càng thấm. Bà không cần những cao trào kịch tính, không cần những lời lẽ hoa mỹ, mà vẫn khắc họa được những “trận chiến” thầm lặng của con người với thời gian, với cô đơn, và với chính mình.
“Là một nhà văn, Taylor luôn tránh sự ủy mị, dù cuốn tiểu thuyết không ngừng tiến về phía cái chết. Việc bà có thể truyền tải nỗi xót xa của tuổi già mà không đánh mất sự hài hước của các nhân vật hay sức nặng của thế giới hiện thực mà bà tạo dựng nên cho thấy khả năng làm chủ nghệ thuật trọn vẹn của bà.” (Nhận xét từ Emma Fajgenbaum, The Monthly)
“Bức chân dung về sự lập dị của tuổi già mà Elizabeth Taylor vẽ nên có nét bút tinh tế đến tuyệt mỹ, đồng thời là một lát cắt sắc bén và hóm hỉnh về đời sống tao nhã của nước Anh thời hậu chiến đang chuyển mình của thập niên 60… Với tôi, ‘Bà Palfrey và đứa cháu trai giả mạo’ chính là tác phẩm để đời của bà.” (Nhận xét từ Robert McCrum, “The 100 Best Novels Written in English”, The Guardian)