| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
Hai mươi năm trở lại đây, người học dường như không còn thích sử nữa. Họ dường như thấy, sử quá nhạt nhẽo, vô vị, đơn điệu, nhàm chán và vô cùng khó nhớ. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy trận đánh, mấy chiến tích, mấy con người, mấy số lượng và chiến thắng.
Sử có đơn điệu thế không? Không, hoàn toàn không. Bất cứ thứ gì mà cha ông chúng ta đã trải qua, gầy dựng, vun đắp, tài bồi, đấu tranh, giành giật, tích lũy, vun vén và hi sinh, đều là di sản cho cháu con, đều là lịch sử.
Từ câu hò, điệu lý, ví dặm, lời ca, tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng tù và rúc giữa không trung hay giai điệu khèn lá vang lên bên bờ suối. Từ điệu nhảy sạp cho đến tiếng đàn tính trong đêm thanh vắng, núi đồi cao nguyên hay âm vang đàn đá từ cõi đại ngàn. Từ mái nhà trình tường nơi núi rừng Tây Bắc cho đến ngôi nhà dài với hai bầu sữa của người mẹ và vầng trăng khuyết nơi bậc thang, bậu cửa của người Ê Đê. Nào váy vóc áo quần, nào áo chàm chia buổi phân ly, nào khăn rằn hay mỏ quạ, nào quai thao hay nón lá,… Tất thảy, đều là di sản của cha ông, đều là ngàn năm nguồn cội. Và đều là lịch sử.
Tiếc là sách giáo khoa không có dạy, nên nó nhàm chán, đơn điệu. Đôi khi, cảm giác người soạn sách như người giời, vô hồn vô cảm với ông cha, với cội nguồn.
Nhưng không, vẫn còn đây với một góc lịch sử khác. Lôi cuốn, chân thật và giàu cảm xúc.