| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
Đúng như cái tên cuốn sách, bạn cần chuẩn bị cho một trải nghiệm đọc xúc động tận tâm can.
Cuốn sách bắt đầu bằng những dòng nhật ký trong trẻo, phản ánh tâm hồn nhạy cảm và lạc quan của một thiếu nữ 15 tuổi. Aya viết về cuộc sống hàng ngày, về gia đình, bạn bè, và cả những ước mơ nhỏ bé như được chạy nhảy tự do hay đến trường như bao người khác. Nhưng khi bệnh tình ngày càng nặng, những dòng chữ của cô trở nên nguệch ngoạc, khó đọc, phản ánh sự suy giảm khả năng vận động của đôi tay. Từ một cô bé hoạt bát, Aya phải chuyển sang trường dành cho người khuyết tật vào năm 18 tuổi, ngồi xe lăn, rồi cuối cùng nằm liệt giường, không thể nói hay cử động. Dù vậy, cô không ngừng viết, biến cuốn nhật ký thành nơi gửi gắm mọi cảm xúc: nỗi đau, sự tuyệt vọng, nhưng trên hết là khát khao sống và ý chí không chịu khuất phục. Đến năm 25 tuổi, ngày 23 tháng 5 năm 1988, Aya qua đời tại bệnh viện, để lại cuốn nhật ký dang dở – một di sản tinh thần mà mẹ cô, bà Shioka, đã giúp hoàn thiện và xuất bản.