| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
| Thể loại | |
| Độ tuổi | |
| Loại | {{GeneralInfo.BookTypeName}} |
| Ngôn ngữ | {{GeneralInfo.LanguagueName}} |
| Hình thức | {{GeneralInfo.BookCoverTypeName}} |
| Màu sắc | {{GeneralInfo.ColorName}} |
| Chất liệu | {{GeneralInfo.MaterialName}} |
| Phát hành | {{GeneralInfo.IssuerName}} |
| NXB | {{GeneralInfo.PublisherName}} |
| Tác giả | {{GeneralInfo.AuthorName}} |
| Dịch giả | {{GeneralInfo.TranslatorName}} |
| Phiên bản | {{GeneralInfo.IsLimitedName}} |
| Kích thước | {{GeneralInfo.Size}} |
| Khối lượng | {{GeneralInfo.Weight}} g |
| Số trang | {{GeneralInfo.PageCount}} |
Chạm vào cuốn sách này, và, cơn mưa sẽ ở lại trong lòng bạn rất lâu.
Một cuốn sách không nên được giới thiệu bằng cách tóm tắt nội dung.
Cuốn sách này để đọc chậm. Để cảm nhận. Để uống nỗi buồn rồi cảm nhận nó tan ra, thấm vào. Sau đó gấp cuốn sách lại, để nhìn cuộc đời với toàn bộ sự biết ơn, sự trân trọng như người vừa được sống một cuộc đời khác và nhận ra những giá trị vô hình của cuộc sống mình đang có.
Cả thiên truyện 248 trang phủ một màn mưa mờ ảo của ký ức, của những giấc mộng, của sự thực chấp chới. Vừa muốn xé màn mưa lộ diện vừa run rẩy trước cái lạnh xuyên tâm nếu tấm màn đó thực sự bị mở toang:
“Người ta cần một dòng sông, để thò tay chạm được trăng. Và trăng chỉ chạm được, khi nó vỡ”.
Lối dẫn truyện nhập tâm thực sự có thể khiến độc giả phải ngừng lại để lấy nhịp thở. Không khí man mác, bàng bạc bao phủ đất trời và lòng người; sầu bi và giằng xé dàn trải ra từng câu chữ cuốn chặt vào mắt và tim người đọc.
Có những câu thoại đau như cứa tim nhưng lại được thốt lên rất nhẹ, vì vậy càng thêm day dứt:
“Mai dại khờ lắm. Cái gì Mai cũng học của mẹ, mà mẹ thì dại khờ nhất trong dòng giống dại khờ nhà mình”
“Tôi cần thấy ông một lần, để có thể về viết trong nhật ký: Tôi đã nhìn thấy ông và không có chuyện gì xảy ra. Không có tình máu mủ màu nhiệm. Tôi không là đứa con gái nhỏ của ai cả. Sau những khoảnh khắc ngắn ngủi đứng trước cánh cổng của căn nhà đó, tôi đã chợt lớn hơn. Đủ lớn để biết rằng tôi mồ côi”
“Chúng mồ côi vì chúng ra khỏi nhà và quên mất nhà mình ở đâu, chứ không phải vì chúng không có mẹ”
“Mai làm cho em lần này, một lần cuối cùng duy nhất, đưa tội lỗi đến chỗ tận cùng, để cha quỵ xuống và trở lại làm người. Mai chỉ có một cách này để bán mình chuộc cha. Em xin Mai một lần, cho nỗi buồn em tan đi. Cho em tan đi”.